Tôi về Huế giữa chiều thu tắt nắng
Một ngõ đời đôi kẻ ước mơ chung
Chuyện tình yêu như một đóa phù dung
Tôi về Huế giữa chiều thu tiếc nuối
Từng góc Huế mùa này mưa giăng lối
Bước chân gầy hiu hắt gió thu đưa
Hàng cây cũ rêu phong theo năm tháng
Buồn một người nhớ mãi chuyện ngày xưa
Và Huế nào là cái Huế mộng mơ?
Sao tôi sầu tôi khóc giữa trời thơ
Ai đi mất Huế giờ hanh hao quá
Tội Huế buồn, tội cho Huế bơ vơ



























Nhận xét
Đăng nhận xét